Lễ Tạ ơn (Thanksgiving Day), một ngày lễ truyền thống của phương Tây, là một ngày lễ do người dân Mỹ sáng tạo ra, đồng thời đây cũng là ngày lễ để các gia đình Mỹ quây quần bên nhau. Ban đầu, không có ngày cố định cho Lễ tạ ơn, mà được xác định tạm thời bởi từng tiểu bang của Hoa Kỳ. Mãi đến năm 1863, sau khi Hoa Kỳ giành được độc lập, Tổng thống Lincoln mới tuyên bố Lễ tạ ơn là một ngày lễ quốc gia [1] . Năm 1941, Quốc hội Hoa Kỳ chính thức chỉ định ngày thứ Năm thứ tư của tháng 11 là "Ngày Lễ tạ ơn". Kỳ nghỉ lễ Tạ Ơn thường kéo dài từ Thứ Năm đến Chủ Nhật.

Năm 1879, Quốc hội Canada tuyên bố ngày 6 tháng 11 là Ngày Lễ tạ ơn và là ngày lễ quốc gia. Trong những năm tiếp theo, ngày của Lễ Tạ ơn đã thay đổi nhiều lần cho đến ngày 31 tháng 1 năm 1957, khi Quốc hội Canada tuyên bố ngày thứ Hai thứ hai của tháng 10 là Ngày Lễ Tạ ơn.

Ngoài Hoa Kỳ và Canada, Ai Cập, Hy Lạp và các quốc gia khác trên thế giới đều có Ngày Lễ Tạ ơn độc đáo của riêng họ, nhưng các nước Châu Âu như Anh và Pháp thì không có Ngày Lễ Tạ ơn. Một số học giả còn đề xuất thiết lập “Ngày tạ ơn của Trung Quốc” để quảng bá văn hóa truyền thống.

Nguồn gốc của Lễ tạ ơn có thể bắt nguồn từ buổi đầu của lịch sử Hoa Kỳ, bắt nguồn từ những người nhập cư đầu tiên ở Plymouth, Massachusetts. Những người nhập cư này được gọi là Thanh giáo khi họ ở Anh, vì họ không hài lòng với cuộc cải cách tôn giáo chưa hoàn thành của Giáo hội Anh, cũng như sự đàn áp chính trị và đàn áp tôn giáo của Vua Anh và Giáo hội Anh, vì vậy những người Thanh giáo này đã rời bỏ Nhà thờ Anh và đến Hà Lan. Sau đó, anh quyết định chuyển đến vùng đất bên kia bờ Đại Tây Dương với hy vọng được sống tự do theo ý nguyện của bản thân.

Vào năm 1620, con thuyền số hiệu "Mayflower" nổi tiếng chở đầy 102 người theo đạo Thanh giáo bị đàn áp tôn giáo, những người chịu đựng Vương quốc Anh ở quê hương của họ, đã đến được châu Mỹ. Mùa đông năm đó, họ gặp phải những khó khăn không thể tưởng tượng nổi, đói rét. Vào thời điểm này, người da đỏ đã gửi những thứ cần thiết cho cuộc sống cho những người nhập cư, đồng thời dạy họ săn bắn, câu cá và trồng ngô. Với sự giúp đỡ của người da đỏ, những người nhập cư cuối cùng đã có một vụ mùa bội thu. Vào ngày ăn mừng mùa màng, theo truyền thống tôn giáo, những người nhập cư đã quy định một ngày để tạ ơn Chúa và quyết định mời người da đỏ đến ăn mừng lễ hội để cảm ơn sự giúp đỡ chân thành của người da đỏ.

Vào thứ Năm cuối tháng 11 năm 1621, 90 người da đỏ do Người hành hương và Massasaud đưa đến đã tụ tập cùng nhau để tổ chức Lễ tạ ơn đầu tiên trong lịch sử Hoa Kỳ. Họ nổ súng chào lúc rạng đông, tiến vào ngôi nhà dùng làm nhà thờ, bày tỏ lòng thành kính tạ ơn Chúa, sau đó đốt lửa trại và tổ chức tiệc linh đình, chế biến những món ngon từ gà tây săn được để thết đãi người da đỏ một cách ân cần. Vào ngày thứ hai và thứ ba, đấu vật, chạy, ca hát, nhảy múa và các hoạt động khác được tổ chức. Những người đàn ông Thanh giáo ra ngoài săn bắt gà tây, trong khi những người phụ nữ làm món ngon ở nhà với ngô, bí ngô, khoai lang và trái cây. Bằng cách này, người da trắng và người da đỏ tụ tập quanh đống lửa, ăn uống và trò chuyện, ca hát và nhảy múa. Toàn bộ lễ kỷ niệm kéo dài trong ba ngày. Nhiều cách để ăn mừng Lễ tạ ơn đầu tiên đã được truyền qua nhiều thế hệ
